khongminhquan
Thành viên mới
Bài nhặt trên fb, rồi chợt nhận ra mình chưa từng rực rỡ thì đã trung niên mất rồi mà cccm ofer thì cứ rực rỡ chói loà
Nếu không sống một đời rực rỡ thì sao?
Thời gian vừa qua, câu hỏi này xuất hiện khá nhiều trên Facebook. Đi đâu cũng dễ bắt gặp: Nếu không sống một đời rực rỡ thì sao? Rồi bên dưới là đủ kiểu câu trả lời, từ đầy nhiệt huyết đến rất nhiều tâm sự và chiêm nghiệm.
Giờ khi độ nóng của trend cũng đang dần hạ xuống, mình lại thấy thú vị ở một điều: có những trend đến rất nhanh rồi đi rất nhanh, nhưng thứ ở lại đôi khi không phải câu chữ, mà là những băn khoăn thật của mỗi người.
Mình cũng từng nghĩ về điều đó. Và nếu nói thật, mình không phải kiểu người có thể sống một đời rực rỡ. Có những giai đoạn, việc tồn tại thôi đã đủ vất vả rồi. Những ngày ấy, mục tiêu không phải tỏa sáng mà chỉ là không bỏ cuộc.
Nhưng rồi nhìn quanh, ngay trên Facebook mỗi ngày, có quá nhiều người rực rỡ. Người thành công, người giỏi giang, người sống đầy trải nghiệm, người lúc nào cũng tràn năng lượng và có vẻ biết chính xác mình muốn gì. Nhìn mãi đôi lúc cũng tự hỏi: Có phải mình đang sống quá bình thường không? Có phải mình đang đi quá chậm không?
Rồi nghĩ kỹ lại, có lẽ mạng xã hội vốn là nơi người ta đem những khoảnh khắc đẹp nhất ra ánh sáng. Còn phía sau mỗi cuộc đời rực rỡ ấy là điều gì, mình đâu thật sự biết.
Và mình cũng không biết nữa, có phải rồi ai cũng sẽ có một thời điểm rực rỡ của riêng mình, hay có những người chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời theo cách rất bình thường.
Chỉ là đến lúc này, mình vẫn mong có thể nuôi con lớn tử tế, chăm bố mẹ lúc già, đi làm rồi về nhà, sống lương thiện và giữ lòng mình không quá méo mó sau những va đập của cuộc đời. Thế thôi!
Nếu như thế cũng được gọi là sống tốt một đời, thì có lẽ như vậy cũng đủ rồi.
Nếu không sống một đời rực rỡ thì sao?
Thời gian vừa qua, câu hỏi này xuất hiện khá nhiều trên Facebook. Đi đâu cũng dễ bắt gặp: Nếu không sống một đời rực rỡ thì sao? Rồi bên dưới là đủ kiểu câu trả lời, từ đầy nhiệt huyết đến rất nhiều tâm sự và chiêm nghiệm.
Giờ khi độ nóng của trend cũng đang dần hạ xuống, mình lại thấy thú vị ở một điều: có những trend đến rất nhanh rồi đi rất nhanh, nhưng thứ ở lại đôi khi không phải câu chữ, mà là những băn khoăn thật của mỗi người.
Mình cũng từng nghĩ về điều đó. Và nếu nói thật, mình không phải kiểu người có thể sống một đời rực rỡ. Có những giai đoạn, việc tồn tại thôi đã đủ vất vả rồi. Những ngày ấy, mục tiêu không phải tỏa sáng mà chỉ là không bỏ cuộc.
Nhưng rồi nhìn quanh, ngay trên Facebook mỗi ngày, có quá nhiều người rực rỡ. Người thành công, người giỏi giang, người sống đầy trải nghiệm, người lúc nào cũng tràn năng lượng và có vẻ biết chính xác mình muốn gì. Nhìn mãi đôi lúc cũng tự hỏi: Có phải mình đang sống quá bình thường không? Có phải mình đang đi quá chậm không?
Rồi nghĩ kỹ lại, có lẽ mạng xã hội vốn là nơi người ta đem những khoảnh khắc đẹp nhất ra ánh sáng. Còn phía sau mỗi cuộc đời rực rỡ ấy là điều gì, mình đâu thật sự biết.
Và mình cũng không biết nữa, có phải rồi ai cũng sẽ có một thời điểm rực rỡ của riêng mình, hay có những người chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời theo cách rất bình thường.
Chỉ là đến lúc này, mình vẫn mong có thể nuôi con lớn tử tế, chăm bố mẹ lúc già, đi làm rồi về nhà, sống lương thiện và giữ lòng mình không quá méo mó sau những va đập của cuộc đời. Thế thôi!
Nếu như thế cũng được gọi là sống tốt một đời, thì có lẽ như vậy cũng đủ rồi.